Chuyển đến nội dung

Tự đi Trường Thành khó đến mức nào?

Trình tự của một ngày từ lúc rời chỗ ở đến lúc về, ba chỗ kế hoạch hay vỡ nhất, thứ phải làm xong trước khi lên đường, và khi nào tự đi không còn đáng.

Tự đi được thật, và rất nhiều người Việt đi theo cách này. Thứ làm hỏng ngày hôm đó không phải ngôn ngữ và không phải quãng đường — mà là ba chỗ không thể đoán trước nếu không ai nói cho biết.

Trang này là trình tự của một ngày từ lúc rời chỗ ở đến lúc quay về thành phố, kèm những chỗ phải quyết trước khi lên đường chứ không phải giữa đường.

Hai thứ phải làm xong trước ngày đi

Cả hai đều làm được ở chỗ ở, và cả hai đều không kịp chữa nếu để gặp trục trặc lúc đã đứng trước cổng khu.

Vé vào cổng phải đặt trước và gắn với tên trong hộ chiếu. Không còn quầy bán để xếp hàng tại chỗ. Toàn bộ các bước ở đặt vé Vạn Lý Trường Thành.

Cách thanh toán ở Trung Quốc phải cài xong trước, không phải vì xe buýt chỉ nhận ứng dụng, mà vì mọi thứ còn lại của ngày dễ hơn hẳn khi trả được tiền bằng điện thoại — thanh toán ở Trung Quốc.

Trình tự của một ngày

Đi sớm. Giờ đầu tiên sau khi khu mở cửa là lúc tường thành vắng nhất trong ngày. Xe tour rời thành phố sau bữa sáng và tới nơi thành từng đợt. Mỗi tiếng bạn đi sớm hơn là một tường thành vắng hơn, và đây là thứ duy nhất trong ngày hôm đó bạn kiểm soát được hoàn toàn.

Chặng di chuyển. Nếu đi bằng phương tiện công cộng và đoạn đã chọn phải đổi xe, thì chỗ đổi là chỗ cần biết trước — đổi ở đâu và sang tuyến nào — chứ không phải tìm tại chỗ. Các lựa chọn và tuyến của từng đoạn nằm ở từ Bắc Kinh đi Trường Thành.

Lên tường thành. Quyết chuyện lên bằng gì và xuống bằng gì ngay lúc mua vé, không phải lúc đứng trước ga. Ở một số đoạn, các cách lên khác nhau vào từ những cổng khác nhau, và chọn nhầm nghĩa là đi bộ ngang qua cả khu.

Xuống và về. Đây là phần người ta lên kế hoạch ít nhất và hỏng nhiều nhất — cả mục tiếp theo dành cho nó.

Ba chỗ kế hoạch hay vỡ nhất

Một: chặng đổi xe lúc đi. Không khó, nhưng phải biết trước. Người lên nhầm tuyến hoặc xuống nhầm bến mất cả tiếng đồng hồ, và mất nó vào buổi sáng — khoảng thời gian đắt nhất của ngày.

Hai: đánh giá thấp thời gian trên tường thành. Phần lớn mọi người hình dung là lên chụp ảnh rồi xuống. Thực tế tường thành là bậc thang cao thấp không đều, đi chậm hơn nhiều so với tưởng tượng, và mệt hơn nhiều so với tưởng tượng.

Ba: chuyến cuối chiều về. Là con số phải biết trước khi lên tường thành, không phải lúc đang đi xuống. Các đoạn xa có ít chuyến về và kết thúc sớm. Lỡ chuyến cuối không phải là bất tiện, mà là phải tìm xe về ở nơi không có xe.

Thứ phải tự mang theo, vì ở đó không có

Người mua tour không phải nghĩ chuyện này. Người tự đi thì phải, và nó quyết định nửa sau của ngày là dễ chịu hay khổ sở.

Nước, nhiều hơn bạn tính. Tường thành nằm trên sống núi trống trải, không có bóng râm liên tục, và bạn sẽ leo bậc thang lâu hơn dự định. Hàng quán nằm ở chân tường và phía dưới, không phải ở chỗ bạn khát.

Giày là thứ bị đánh giá thấp nhất. Bậc thang cao thấp không đều và có quãng mòn đến mức trơn. Đôi giày đi dạo trong thành phố được không có nghĩa là đi ở đây thoải mái. Chiều xuống mới là lúc đầu gối chịu tải nhiều nhất, không phải chiều lên.

Nắng và gió luôn đi cùng nhau trên sống núi, và mạnh hơn cảm giác khi còn ở trong thành phố. Mùa đông thì gió mới là chuyện chính, không phải nhiệt độ.

Nếu ngày đi rơi vào dịp nghỉ lễ của Trung Quốc

Tự đi vào ngày thường ngoài mùa cao điểm và tự đi vào dịp nghỉ dài của Trung Quốc là hai hoạt động khác nhau, và khác biệt không chỉ nằm ở chỗ đông hơn.

Vé vào cổng hết trước, và hết trước nhiều ngày chứ không phải vài giờ. Ở đoạn có giới hạn số khách mỗi ngày, bạn có thể đến nơi rồi không vào được dù còn thời gian và còn sức.

Xe chật cả hai chiều. Chiều đi còn chịu được; chiều về mới là vấn đề, vì mọi người cùng quay lại một lúc và hàng chờ xe dài hơn hàng chờ lên tường thành.

Lợi thế của việc tự đi gần như biến mất. Thứ bạn mua bằng sự vất vả là tính linh hoạt, mà những ngày như vậy thì không có gì để linh hoạt — mọi thứ do hàng chờ và hạn mức quyết định.

Nếu chuyến rơi đúng dịp đó và không dời được, việc mua tour chuyển từ “cách thoải mái hơn” thành “cách có nhiều khả năng đi được hơn”.

Khi nào tự đi không còn đáng

Nói thẳng, vì cả trang này ủng hộ việc tự đi. Có ba trường hợp nó không phải câu trả lời tốt nhất.

Đi ba bốn người. Chênh lệch giá trên mỗi người hẹp lại đến mức lý do về tiền gần như biến mất, còn thời gian tiết kiệm được thì đáng giá hơn.

Chỉ có một ngày ở Bắc Kinh. Rủi ro chiều về ăn vào kế hoạch của cả chuyến, không riêng ngày đó.

Đi cùng người lớn tuổi hoặc trẻ nhỏ. Việc đổi xe, chờ đợi và tìm bến là chi phí rơi vào người chịu đựng kém nhất.

Nếu rơi vào một trong ba, hãy xem trả thêm thì được gì ở tour Trường Thành từ Bắc Kinh.

Đi tiếp từ đâu

Câu hỏi thường gặp

Không biết tiếng Trung thì tự đi có khó không?
Không khó như bạn sợ, nhưng cũng không phải bằng không. Phần cần đến ngôn ngữ gần như xảy ra hết trước chuyến đi — đặt vé và cài ứng dụng thanh toán. Còn ngày hôm đó chủ yếu là lên xe, đổi xe và đi bộ. Nếu hai việc kia đã xong từ chỗ ở, cả ngày bạn gần như không phải nói với ai.
Nên rời chỗ ở lúc mấy giờ?
Sớm hơn bạn định. Giờ đầu tiên sau khi khu mở cửa là lúc vắng nhất trong ngày, và xe tour chưa tới. Ai đi muộn sẽ gặp cùng lúc cả hàng chờ phương tiện lên lẫn đám đông trên tường thành.
Cần dành bao nhiêu thời gian cho cả ngày?
Hãy tính trọn một ngày, dù thời gian trên tường thành chỉ hết nửa ngày. Phần ngốn thời gian là hai chiều di chuyển và việc đổi xe. Nếu muốn làm thêm việc khác trong thành phố cùng ngày, hãy chọn đoạn về được sớm chứ không phải đoạn đẹp nhất.
Tự đi có rẻ hơn mua tour thật không?
Có, và khoảng cách rộng nếu đi bằng phương tiện công cộng. Nhưng phần chênh đó đổi bằng thời gian và rủi ro chiều về. Nếu đi ba bốn người, chênh lệch trên mỗi người hẹp lại nhiều đến mức lý do về tiền gần như biến mất.